Người Tàng Hình - Phần 2/3

Hắn lấy thế hai chân cho vững vàng rồi ấn từ từ vào cố sao cho nó đi thật ngọt nhưng suông sẻ. Một ... hai ... vô ... vô ... cảm giác càng lúc càng nóng rát như người ta bôi ớt cay vào đầu dương vật, chợt hắn ngưng lại, nhìn xuống ... thì thấy mép âm hộ đã chạm vào bụng đáy hắn: vậy là hắn đã vào lút cán mà nhỏ Lam vẫn còn chưa có cảm giác, chưa tỉnh. Hắn thử nhịp xem, cảm thấy có chất nhờn làm trơn hơn trước; song chẳng phải chất nhờn mà thực sự hắn có ngờ đâu là hắn vừa mới tướt rách đi
màng trinh quí báu của đời người con gái, dâm thủy đó ... máu trộn lẫn. Hèn gì hắn thấy dễ dàng hơn nhiều, mỗi cú nhấp của hắn dường như được tiện lợi, như được "đả thông kinh mạch", mọi cái đều như phơi phới gọn gàng, dễ dãi .

Thật đê mê với cảm giác đó, hắn đung đưa đều đều để tận hưởng, lâu lâu hắn kéo ra gần hết và đâm vào thiệt sâu cho xứng đáng... Làm cho tới lúc mỏi nhừ hai đầu gối và khớp lưng, hắn bèn khòm xuống liếm và kéo rê rê trên đôi vú của nhỏ qua lớp áo, nhỏ vẫn nằm đờ như người đang say ngủ.

Thình lình tiếng cửa lách cách mở toang, má nhỏ Lam bước vào, hắn điếng hồn không kịp đối phó,
chỉ biết ngồi yên tùy cơ ứng biến. Lúc đó, bà nhìn thấy Lam đã vứt tung mền xuống đất ... thì cúi xuống, nhặt lên định đắp cho nhỏ, nhưng nhìn thấy trán nhỏ mồ hôi vã ra như tắm nên không đắp nữa, để trống không, bà trở qua lui cui dọn dẹp căn phòng. Hắn thở phào nhẹ nhổm, cũng may bà không đắp lên người của Lam, bằng không thì đã thấy cái mền đương không nhô cao thành ụ to thì thế nào cũng phát hiện ra chuyện bất thường. Nhưng tưởng đâu đã thoát nạn, thình lình nước nhờn trong mình nhỏ Lam ứ ra, rỉ rả theo hai bên mép có lẫn một màu hồng, hắn mới giật mình nín thở cố nén người xuống đưa dương vật sâu vào để chặn lại giòng chảy.

Hên quá đê điều bị vỡ đã kịp thời chặn đứn, má nhỏ Lam bên kia bàn vẫn không hay biết! Bà
cứ lo dọn dẹp ...

Hai phút đã trôi qua mà má nhỏ Lam còn chưa trở ra, bà cứ lo gom góp các thứ trong phòng. Hắn ngồi im đó, tay chân dư thừa chẳng dám động đậy gì hết, sợ rũi vô tình đánh thức nhỏ Lam dậy, nhưng hỡi ôi, hắn khó chịu quá, như không còn kềm chế thêm chút nào nữa, khi cứ giữ mãi dương vật trong âm đạo như vậy thì làm sao cho thấu, tinh dịch như đã đọng lại ở đỉnh đầu chỉ chờ sự nhúch nhích nhẹ của hắn thôi thì có thể vỡ bờ thoát ra ngay, nếu thế thì hắn sẽ hiện lại nguyên hình và má nhỏ Lam sẽ phát giác, và mọi chuyện sẽ đỗ bễ.

Trong phút chốc hắn còn chưa biết tính sau để kềm chế bản xuất, thì liền đó nhỏ Lam cựa đầu
chợt tỉnh. Vừa run sợ chuyện lo lắng đã xãy ra, vừa tiếc nuối chưa kịp xuất tinh, hắn phân vân
... trong tít tắc hắn quyết định nhồi thêm hai cái chót ... Như thuốc nổ đã mồi sẵn, cháy đến đoạn cuối cùng, hắn nổ toan dòn dã, liền đó tinh dịch ào ào bày ra khỏi nang thể phóng mạnh vào trong cửa mình, hắn run bần bật nhã ra từng đợt như chai champaign bị bật nút , đến khi hết hơi chỉ còn lại bọt nước thì hắn rút vội ra ngoài. Nhỏ Lam đang mơ mơ màng màng chưa hay biết cũng vừa tỉnh giấc hẳn, và phát hiện sự đau rát ngay cửa mình và sự óc ách của chất nhờn rỉ rả trào ra, liền đưa tay sờ thử, thấy nhơn nhớt thì giở lên xem. "Máu ... trời ơi máu!" Nhỏ thì thào trong cổ họng bằng hơi gió.
Hoảng sợ , nhỏ liền ngồi bật trở dậy, giật mình thấy má nhỏ cũng quay lại nhìn với vẻ ngạc nhiên. Không biết vì hoảng sợ hay vì mắc cỡ mà nhỏ một tay bịn háng một tay kéo mền lại che đậy, nhưng tất cả mọi sự đều không qua mặt má của nhỏ; bà bước tới vuốt đầu cô con gái, mỉm cười nói, "Con gái lớn rồi, ngủ không ý tứ gì hết, lỡ có người vô tình bước vào thì sao ..." Bà cố tình như không đề cập vết máu còn loang lỗ ở bên dưới mà vừa rồi đã thấy, trong thâm tâm của bà cứ tưởng nhỏ Lam "tới tháng" không thôi.

Nhỏ Lam không nghe má nói gì tới sự sơ xuất ái ngại của người con gái thì cũng đỡ lo và khỏi mắc cỡ, nhưng vẫn còn đang thắc mắc vì cớ sao mà nhỏ lại nằm trên giường, cửa mình thì đang đau rát và xuất huyết. Nhỏ nhớ lúc nãy nhỏ đã đóng và khóa cửa lại để tìm vết ngứa, rồi nhỏ thấy cây viết bay lơ lững trên không, vậy sao bây giờ lại nằm đây cửa mình lại đau rát và chảy máu. Bao thắc mắc vẫn chưa được câu trả lời ..., nhỏ ngã người ra giường châm mẫm.

Khi má của nhỏ trở ra thì nhỏ mới nhớ lại chuyện lúc nãy, chợt rùng mình thấy sợ; sợ căn nhà này có ma, mà cũng ngộ bao năm qua sống ở đây nhỏ có thấy gì đâu . Tuy lo lo trong lòng, nhưng nhỏ vẫn vội vã đi tắm rửa cho sạch sẻ và định bụng sẽ thuật lại hết cho má của nhỏ nghe...

Còn hắn lúc đó trần truồng bước sau lưng má nhỏ Lam, rồi phóng xuống cầu thang, băng qua
dãy phố đông người chật hẹp, chạy thụt mang sang mấy con hẽm để về tới nhà . Vội vã xông
lên nhà tắm, hắn đóng sầm cửa lại . Từ từ hắn hiện thân trở lại, bàn tay, khuôn mặt, cánh chân ... Chợt nhìn trong gương hắn thầm nghĩ: May mắn thay! Không bị trễ ...

Không đầy một tuần kể từ ngày hắn phát hiện ra phép tàng hình thì hắn đã mục kích hết ba người đàn bà/con gái. Hai trong số ba người đã bị hắn "tập kích" dục tình vì hắn ... không ưa, lại ghét, còn người thứ ba thì hắn tôn trọng và kính nễ hơn. Chị năm Lan được cái tính tình nết na hiền thục nên hắn chưa nghĩ tới chuyện làm nhục chị. Trái lại Khôi còn nghĩ sẽ đánh cắp một món nữ trang quí giá nào đó để tặng chị .

Và quyết định làm thế . Chiều đó Khôi tàng hình lỡn vỡn trước một tiệm mua bán vàng. Chợ chiều đã bắt đầu dọn dẹp để nhường chỗ cho chợ khuya . Khách đã vắng vẻ, tiệm vàng sắp đóng cửa. Từ ngoài nhìn vào Khôi chỉ thấy một cô con gái trạc tuổi 16 đang vắt một cái headphone bên mang tai để nghe nhạc, trông điệu bộ cô ấy nhí nhảnh lắm. Khôi quan sát một lúc lâu vẫn chưa nghĩ ra cách nào để cướp tiệm vàng, tự nghĩ: mình có phép tàng hình nên không ai thấy cả, đánh cắp là một chuyện dễ dàng, nhưng mang một món đồ trên tay đi ra cửa thì không tiện chút nào, người ta sẽ phát giác ra điều kỳ lạ và cho người điều tra và mai mốt này mình khó mà làm ăn chuyện được gì khác nữa, nhưng nếu đợi đến lúc trời tối mang ra thì sẽ tiện việc hơn, song lại kẹt tiệm vàng đã đóng cửa rồi ... Tính tới tính lui hoài cũng không xong, Khôi quyết định đi thẳng vào tiệm, rồi chuyện xãy ra sao thì tùy cơ mà ứng biến.

Con bà chủ tiệm vàng vẫn chú tâm nghe nhạc, hai tay chóc chóc theo điệu tình tang. Khôi đã bước vào tự nãy giờ, không một tiếng động nào của tiếng bước chân, mặc nhiên sự hiện diện của con bé, Khôi bắt đầu chăm chú tìm một món nữ trang đắt tiền được trưng bày sang trọng trong tủ kiếng, hắn muốn tìm một món xứng đáng với vẻ đẹp kiều mỹ của chị năm, hy vọng rằng chị nhận được sẽ có một cái nhìn khác về hắn.

Hắn đảo hết hai vòng trong căn tiệm rộng chừng 6 m vuông, vừa đi vừa thoáng nghĩ ... không biết phải làm sao đây ... ngay cả mang một món ra khỏi tủ cũng đã là khó rồi - vì tủ kiếng đã khóa - nói chi là đem về nhà ? Nhưng chả lẽ lại về tay không ..., Khôi nhất định phải tặng chị năm một món nữ trang thì mới thỏa dạ . Nhìn đồng hồ treo trên tường, kim giờ đã chỉ tới số năm, tiếng boong boong cũng vừa gõ nhẹ ..., tiệm chắc sắp đóng cửa! Khôi ngần ngừ rồi quyết định nấn ná thêm vài phút để chờ cơ hội.

Tưởng nấn ná ít lâu thôi không ngờ Khôi đứng đó hơn 15 phút vẫn chưa có cơ hội ra tay . Con bà chủ tiệm vàng đã bước ra đóng cửa tiệm rồi, tắt nhạc và đi vào bên trong nhưng Khôi vẫn không có cách nào để mở tủ kiếng vì chìa khóa nằm trong tay của con bé, cửa chánh cũng đã gài lại nên không thể trở ra trong lúc này. Chỉ còn có cách là Khôi bám bén gót theo cô bé để vào phòng trong, vừa đi ngang qua một tấm màn trúc tranh hình Chùa Một Cột với hai cô gái đội nón lá, thì gặp ngay cầu thang, bước lên bậc thang là con đường dẫn vào một căn phòng, có lẽ là phòng riêng của con bé. Khi đã vào trong, con bà chủ tiệm vàng đặt chùm chìa khóa lên bàn, nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn ra cửa sổ xem trời, chắc có lẽ xem trời đã tối hay chưa, xong thì ngồi xuống giường hí hoáy nhấc phone lên bấm số. Khôi đứng xớ rớ quan sát tình hình xem con bé sẽ định làm gì, song mắt vẫn để ý đến chùm chìa khóa nằm trơ trọi trên mặt bàn ...

Đầu dây bên kia ai đó trả lời, con bé lộ vẻ vui mừng trả lời theo điệu bộ nhõng nhẽo, miệng cười chúm chím thật đẩy đưa, Khôi đoán là hình như họ đang hẹn hò, ... "đúng 7 giờ hé, ngay chỗ cũ em chờ anh", con bé nói xong thì gác phone. Khôi đứng chờ, chờ thêm một cơ hội nào đó mà nãy giờ chưa có được ... hắn lại nhìn chùm chìa khóa để trên bàn, nghĩ tới cái tủ kiếng chứa nữ trang ở dưới lầu ... nghĩ tới cách gì đó để mang món nữ trang về nhà một cách an toàn. Sao đầu óc hắn trống trơn, muốn bỏ đi nhưng lại cứ đứng xớ rớ đó ...

Trong khoảnh khắc cúi đầu mông lung suy tưởng, Khôi thình lình ngước mặt lên nhìn, trước mặt Khôi là một "hiện tượng" độc đáo, con bà chủ bán vàng đã trần truồng sau vài động tác trút cởi, nhỏ thản nhiên đứng săm soi trước kiếng để ngắm thưởng lại thân hình, lúc thì vẹo qua trái, lúc nghiêng qua phải, rồi vén mái tóc xù đứng làm duyên với nụ cười gượng gạo trên đầu môi . Dường như con bé vui lắm vì sắp hẹn với anh chàng nào đó ra thành phố, tuy chưa bao giờ hắn có cái cảm giác hẹn đào ra phố nhưng hắn cũng hiểu được sự hồi hộp đó lên tới độ nào, chắc bây giờ tim con bé rộn ràng lắm thay!

Hắn đứng thừ đó từ sau trông tới, không ngờ đang "đói" và gặp gói xôi vò ngon ác!, liền trầm ngâm nhận xét ... Đã là con bà chủ bán vàng thì cũng cỡ vậy thôi, mập mập, trắng trắng, lùn lùn, không xấu nhưng cũng chẳng đẹp, được cái là có da có thịt thì nhìn cũng mát mẻ hơn con gái khác, mà cộng nhận da con bé thì trơn tru mịn màng. Ở Việt Nam mà, khí hậu nắng nóng, kiếm một người nào có nước da trắng thiệt không phải dễ, trừ khi là ngồi mát ăn bát vàng giống như cô bé này đây! Với lại con bé có cặp mông nun núc thì thiệt là khỏi chê! Bất giác hắn lại dệt trong đầu những màn dục tình bốc lửa, những cảnh trần truồng vật lộn với con bé, hắn sẽ ôm con bé ra sao, đè úp con bé lên giường thế nào, hai chân hắn sẽ chàng hảng con bé ra, hai tay hắn thì bóp chặt cổ tay con bé, rồi hắn sẽ vẹt đường để đi sâu vào người nó, thì chắc con bé sẽ nhăn mặt vừa rên rỉ vừa xin tha, song hắn sẽ chẳng mủi lòng vẫn cứ nhịp nhàng nhịp nhàng ... cho tới khi nào hắn ngã quỵ trên lưng của nó ...

Đang vớ vẩn, chợt khi con bé quay người lại, Khôi hơi nao núng trước bộ ngực đồ sồ . Nói đồ sồ đây không có nghĩa là quá to so với người ngoại quốc, to so với người mình! Khôi thiệt không ngờ con gái Việt Nam lại có bộ ngực lớn như thế, nếu chẳng phải con nhà giàu ăn uống phủ phê thì chắc cũng không to cỡ đó đâu!

Đợi cho con bé đi ngang qua mặt, Khôi bước vội theo sau để vào phòng tắm, và lựa một chỗ ngồi thoải mái để thưởng thức một màn tắm khỏa thân. Con bé bắt đầu vặn nước, cho tay dưới vòi sen để thử độ nóng. Hơi ấm bắt đầu tỏa chan hòa làm mờ đi khung cảnh. Tiếng róc rách của nước chảy xuống lỗ thoát nghe tựa như con suối chảy quanh đây, Khôi triền miên ngắm thưởng con bé đang dội nước từ đầu xuống chân, ngang qua vùng bụng dưới, những dòng nước lợn vợn, những sợi lông lăn quăn run rinh cuốn xoay trong làn nước như những cánh rong phất phơ dưới đáy hồ ...

Con bé vừa kỳ cọ vừa ca hát vui vẻ lắm. Mùi hương xà bông thoang thoảng xông lên làm cho Khôi hít hà nhè nhẹ trong làn sương ấm, lòng xuân phơi phới chợt kéo về trong tâm tưởng, hắn như muốn được lao tới ôm con bé trong vòng tay, và hôn lên môi nó thật say đắm như chưa bao giờ hôn, nhưng không biết sao hắn vẫn cố nén con lợn lòng lại, nghĩ tới chùm chìa khóa bên ngoài và chiếc dây chuyền vàng mặt ngọc ở nhà dưới, nghĩ tới chị năm � người mà hắn kính yêu và ngưỡng mộ giờ đây đang ở đâu, có lẽ đang chờ hắn trở về với chiến lợi phẫn dâng tặng chị !..., và đó mới là mục tiêu chính của hắn lúc này.

Nghĩ thế thì hắn nhón gót trở ra ngoài, tay quơ vội lấy chìa khóa, đi ngay xuống lầu, và đến bên tủ kiếng để mở . Chẳng mất bao nhiêu thời gian, tấm cửa kiếng dễ dàng giở lên cao, hắn thò tay lượm lên món hàng đã chấm, sợi dây chuyền vàng mặt ngọc. Hắn quay người về phía kiếng, ướm thử trên ngực, và ngắm nghía, tự nhũ: "mặt ngọc phật này bóng nước xanh biếc thật xứng với cổ của chị lắm, nhất là khi chị mặt cái áo cổ rộng hình trái tim ...", Khôi xuýt xoa mường tượng.

Chợt tiếng bước chân vang lên từ phía sau, hắn cuống cuồng bỏ nhanh sợi dây chuyền lại tủ, kịp thời đóng cửa kiếng xuống trước khi người kia xuất hiện. Khôi quay người lại thấy một người đàn bà trạc tuổi trung niên, mặt trắng phì nộn trông rất sang trọng trong bộ áo sườn xám lụa. Bà ta đi nhanh về phía chỗ Khôi đứng, thoáng nhìn thấy chùm chìa khóa treo tòn teng bà giãy nãy lên, chửi đổng, "Trời ơi, cái con quỉ cái này để chìa khóa ở đây vàng bạc sẽ bị mất hết ...". Bà hung hăng đi vội vào trong, Khôi nghe tiếng dậm chân thình thịch trên cầu thang, đoán chắc là bà nặng hơn trăm ký. Đến đây hắn chợt nghĩ, cơ hội để hắn lấy sợi dây chuyền đã tới nếu không mau rũi bà ấy trở lại thì sẽ không còn dịp nữa . Đoạn Khôi đưa tay mở tủ kiếng, nhưng chợt nghe tiếng chửi mắng trên lầu, "cái con đĩ ngựa này, mày định đi đâu đó, mày biết là mày bỏ quên chìa khóa ở dưới không ...". Không có tiếng trả lời từ con bà chủ bán vàng, nhưng tiếng giằn co "đụi đụi" vang lên trên trần nhà . "Buôn bán cái kiểu này chắc có ngày dẹp tiệm ... nghe ... NGHE ... CHƯA! cái đồ ĂN HẠI" . Khôi chú tâm lắng nghe, mỗi tiếng "nghe" và "nghe chưa", rồi tiếng "ăn hại" như đay như nghiến, kèm theo tiếng la toáng của con bà chủ bán vàng, "Ui da! Đau quá má ơi! Má đánh thì đánh chứ nhéo con bầm hết trơn.", tiếng quát tháo, "Đánh HẢ , mày muốn đánh hả, sợ đau hả con, biết sợ sao dám làm ... ĐÁNH NÈ ... ĐÁNH NÈ ...", tiếng lí nhí của con bé, "... Con thiệt có khóa tủ lại rồi mà, chìa khóa con để ngoài bàn kia kìa ..." , "Đâu ra đây coi, mày chỉ cho tao chìa khóa mày để ngoài bàn coi ... con khốn!". Bốn năm tiếng bước chân nện ìn ìn trên trần nhà . Khôi thoáng nghĩ, "mình làm mà cô nàng phải chịu thiệt không phải chút nào ...". nên quyết định bỏ sợi dây chuyền xuống và đi nhanh vào trong, ngó thẳng lên cầu thang. Tiếng giằng co la hét lại vang lên, "Đâu chìa khóa đâu ?", "Dạ lúc nãy con để ở đây mà sao bây giờ nó mất tiêu rồi ...". Khôi lò dò bước lần lên hai ba bậc thang nữa. "Vậy mày nói chùm chìa khóa có cánh bay phải không ?", tiếng trả lời, "Con không biết ... rõ ràng là để ở đây mà". Lúc này Khôi đã bước lên tới bậc thang cuối cùng, cảnh tượng trước mặt thật làm cho hắn mủi lòng. Con bà chủ bán vàng đang bị bà trung niên nhéo hai ba cái liên tiếp trên thân thể mập tròn của con bé. Những nơi bị nhéo chợt nổi ửng lên đỏ quầng, thân thể trắng trẻo của nhỏ giờ đây loang lỗ những vết lằn của năm ngón vằn vện. Khôi bỗng thấy động lòng thương hại cho con bé, nhưng biết chẳng giúp được gì, chỉ đành nhìn con bé bị cái bà trung niên lôi kéo xuống lầu . "Má, má! má để con mặc lại áo quần rồi đi đâu thì đi ...", tiếng gằn giọng, "Không có mặc gì hết ... đi ! Ở truồng tao cũng bắt mày đi! Đi ... đi xuống đây tao chỉ mày thấy, để mày cứ nói tao đỗ thừa cho mày ..., nói là tao hiếp đáp mày ...". Tiếng lình bình của bước chân vang trên nấc thang. Khôi bước theo sau hai người họ xuống dưới nhà, nhìn con bé bị lôi kéo hắn thiệt thấy thương hại, tự hỏi: cớ sao lại có bà má nào dữ dằn đến vậy, kể ra cũng là con ruột chứ bộ !

"Đây mày coi đây, cái này không phải là chìa khóa mày bỏ quên vậy chứ là cái gì ...", tiếng trả lời lí nhí, "Con thiệt tình không biết mà má ...", "Còn chối hả, CHỐI NÈ ... CHỐI NÈ ...", "Ui da! má ơi, má nhéo con đau quá !", "BIẾT ĐAU HẢ CON, BIẾT ĐAU THÌ TỪ NAY CHỪA NGHEN ..." , giọng bà lanh lảnh chanh chua, tiếng trả lời thút thít , "Dạ, con chừa má ơi ... con chừa!". Nhỏ đã sụt sịt khóc, đôi mắt hồn nhiên bây giờ đã ứa lệ, Khôi lại thấy động lòng, ý nghĩ đánh cắp sợi dây chuyền không còn nữa ...

Tiếng quát tháo cất lên, "Trở lên lầu MAU, cấm mày ra khỏi nhà cả tuần này ...", "Không được đâu má ơi, con có hẹn với người ta rồi ...", "Hẹn hả, làm lỗi rồi mà còn muốn đi chơi hả, cặp bồ, cặp bịch hả ..., cứ lo ăn chơi không , con gái gì đâu cái thói lười biếng, không biết má mày sanh ra mày có dạy mày không ...", giọng cương quyết nhưng vẫn có âm sợ sệt của con bé tỏ vẻ bênh vực, "Má, má! ... má không được chửi má con ...má con là người tốt", "Tao chửi má mày đó, mày làm gì tao, giỏi thì kêu bà già đi đời mày về đi, coi tao có dám đánh mày không ...". Thì ra ... đến lúc này Khôi mới hiểu người đàn bà trung niên kia chỉ là má ghẻ của con bé ...




"Mày đi lên lầu mau, từ đây tới ngày mai cấm không được xuống đây ..." . Không thấy con bé nói năng gì, lủi thủi bước vào trong. Khôi nhìn lại thấy khuôn mặt bà trung niên hăm he thật đáng ghét, đợi khi bà lom khom lấy đồ trong hộc tủ, Khôi đưa chân đẩy nhẹ vào mông ... Bà chúi nhũi về phía trước, sức nặng đồ sộ của bà làm đỗ ngã đi tủ kiếng, vàng bạc rơi rớt xuống sàn..., Khôi khoái trá bum miệng cười ... một lúc sau bà lồm cồm ngồi dậy, tay xoa chân, tay xoa đầu chửi đổng, "Thánh thần gì đâu ớ, hết xui này tới xui kia, bị con quỉ làm tức chết, bây giờ lại trượt chân té ... choa ... choa ... ui da đau quá vậy kà ... đồ khốn kiếp mà ...".

Bà gom góp vàng bạc bỏ lại chỗ cũ, như chợt nghĩ ra điều gì bà rùn mình thầm nghĩ, "Thôi chết rồi, má con Hảo hiện hồn về đạp đít mình ...", bà nhìn quanh quơ lấy tượng phật để trên bàn áp sát vào ngực, vừa đi lùi vào trong bà vừa khấn vái, "Nam mô a di đà phật ... nam mô a di đà phật," Rồi lớn tiếng vọng vào trong, "Ông ơi ra đây coi nè, ông phải kêu thầy về cúng vái làm sao đi chứ, để tui bị như vầy không được à". Khôi đứng đó nhìn bà mà không khỏi bật lên tiếng cười, hắn thấy thiệt hả dạ vì đã trả thù được cho con bé .

Lại nghĩ tới bây giờ không biết con bé đã nguôi ngoay chưa, liền bước lên lầu . Con bé lúc này vẫn còn trần truồng ngồi trên giường khóc thút thít. Khôi tìm một chỗ ngồi gần bên để quan sát con bé. Gần hơn nửa tiếng không động tịnh gì giữa hai bên, thì chợt thấy con bé đứng dậy bốc phone lên gọi cho ai đó, dường như không có tiếng trả lời bên đầu dây kia, nhỏ lại gác phone xuống, ngồi thẫn thờ . Khôi bước tới định tìm cách an ủi, nhưng biết cũng chẳng làm được gì, sợ rằng con bé sợ chết luôn được.

Rồi con bé cũng hết khóc, đứng phắt dậy đi nhanh tới cửa sổ, mở ra nhìn, rồi trở lại tủ kiếm áo quần. Nhỏ soạn ra một bộ đồ thật đẹp và trưng lên người đứng ngắm nghía trước kiếng, đoạn từ dưới giường con bé lôi ra một bịt cao su màu đen bóng và bỏ mớ áo quần vừa mới soạn vào trong. Khôi quan sát, nhíu mày thắc mắc, không hiểu con bé định giở trò gì đây chắc để lẽn ra ngoài, hắn từ từ ngồi xuống, kiên nhẫn chờ đợi xem kết quả. Sau khi con bé đặt hết áo quần vào trong cái bị đen, con bé bèn trèo vội lên giường, phủi thẳng tấm ra nệm cho ngay ngắn rồi nằm ngửa xuống, lựa cho tư thế thoải mái, đầu đặt êm ái trên gối nệm thì mắt nhắm lại. Khôi ngồi nhìn không khỏi tò mò, vừa đó thấy con bé bắt đầu đưa hai bàn tay xoa xoa khắp mình, lòng hắn chợt hằn lên sự chộn rộn, gai ốc nổi dồn, mắt trố ra nhìn kích thích. Trước mặt, con bé vừa xoa vừa nắn lên đôi gò nhũ, hai chân từ từ dạng ra như vẹt đường cho bàn tay lần lần bò dọc theo đường bụng mà xuống, khi chạm tới chùm lông đen, bàn tay ấy chụm lại, năm ngón tay ngoe ngoẩy uốn éo như người tan gãy đờn, Khôi bất thần bước tới gần hơn đưa mắt trông cho rõ, cũng vừa khi con bé dạng hai chân ra xa, tiếng rên rỉ như thoát ra từ thanh quản nghèn nghẹn. Khôi tập trung quan sát lên bàn tay đó, những ngón tay xoay tròn những vòng nhỏ, lâu lâu đi đường thẳng lên xuống theo chiều dọc cửa mình, tiếng rên rỉ càng lớn dần, cả thân mình bắt đầu lắc lư. Khôi lại bước thêm bước nữa cho cự ly quan sát được gần hơn, thình lình con bé ngồi phắt dậy - làm cho hắn giật thót, ngả đầu về phía sau tránh né sự va chạm � theo tư thế hai đầu gối dang xa, chỏi xuống giường, gót chạm vào mông, một tay để ngang trên ngực nắn bóp, một tay hạ xuống ngã ba đường, đầu ngước ra sau, mắt lim dim, và lưỡi liếm môi. Càng lúc tiếng rên lại càng to trong thanh quản, bàn tay thì không ngừng hoạt động ... Trong tức thì, con bé chúi nhũi về phía trước, tay vẫn giữ chặt vùng kín, mặt úp chặt lên gối, toàn thân run chuyển, mông co giật liên hồi, tiếng rên như tắt nghẽn dưới lớp vải nệm chỉ còn nghe tiếng khàn đục "gừ gừ gào gào ...". Khôi điếng hồn trước một cảnh tượng hiếm có như thế, chỉ đứng chết trân mắt không rời một nơi nào cả trên thân thể của con bé, toàn thân nỗi da gà .

Một phút trôi qua, còn bé vẫn còn úp mặt, lặng người trong sung sướng, Khôi đứng đó, thị dục đã thỏa, tuy bàn chân vẫn dán chặt xuống sàn gỗ, mồ hôi rịn sau gáy, mắt không chớp, nhưng ... nhưng chuyện gì đó đột biến xãy ra trước mắt hắn ... trời ơi, bàn chân của con nhỏ trong suốt, cả hai bàn ... cánh tay cũng dần dần biến mất ... rồi sự trong suốt đó lan tràn lên khắp thân thể ... Khôi loạng choạng lui vài bước về phía sau, trong tức thì vì quá hoảng sợ, Khôi nép mình vào sau cánh cửa tủ áo nhưng mắt vẫn không rời khỏi mục tiêu . Dần dà, sự trong suốt đó đã chiếm toàn bộ thân thể của con bé, hay nói đúng hơn là toàn thân con bé gần đã biến mất ở trên giường, chỉ còn lại mái tóc đen nằm trơ trẽn trên gối. Vậy con bé đã biến đi đâu, hay là con bé đã tàng hình. Còn đang suy nghĩ thì mái tóc kia đã mất hẳn. Con bé như bóng ma chợt đến chợt đi ... và chợt hiện về . Và rồi hắn lại thấy hết nguyên người của con bé hiện ra trở lại. Tuy lạ lùng nhưng Khôi vẫn điềm tĩnh để quan sát xem sao.

Con bé nằm đó thêm một phút nữa thì mới ngồi dậy, lui cui dọn dẹp hết những thứ vặt vãnh ở trong phòng, rồi dùng một cái gối ôm dài đặt lên giường, phủ mền lên trên như để ngụy trang có người đang nằm ngủ, xong xuôi thì con bé mới lấy cái bịt đen, đứng trước kiếng chải lại mái tóc cho ngay ngắn và bước nhẹ xuống lầu . Đợi cho con bé đi xuống hẳn, Khôi mới bước trở ra, lò dò đạp nấc thang để xuống bên dưới . Đi đâu được giữa đường, hắn nghe được tiếng lạch cạch mở cửa, ngó mắt trông thì thấy con bé đang mở chốt khóa cửa chánh. Định đứng xem con bé làm cách nào để mở cửa thì tiếng bước chân từ phòng kế bên vọng qua . Một người đàn ông tuổi trung niên � có lẽ là cha của con bé - mặc chiếc xà lõn lưng trần bước vô ... con bé thình lình ngưng tay mở khóa ... Hắn cũng im thin thít chờ đợi xem sao ... Người đàn ông lui cui đốt nhan cúng vái trên bàn thờ, lâm râm ..., hắn để ý lắng nghe, nhưng chỉ được vài tiếng còn, vài tiếng mất, "Bà ơi! bà ... linh thiêng ... đào thai ... làm người ... lên cõi niết bàn dùm ... một cái, bà ... hù dọa bà kia, làm tui lãnh đủ ... nam mô a di đà phật, còn con bé Hảo nữa, dạo này không biết nó làm cái gì mà cứ bị má ghẻ nó la mắng hoài, tôi nghĩ chắc có ngày nó bỏ nhà đi luôn đó bà ơi !", rồi quay mặt ra cửa xá xá hai ba cái, lúc này mặt ông đang đối thẳng với con bé - đang trần truồng tay cầm bịt ny-lon đen. Con bé không mãy may nào trước sự hiện diện của người cha, cũng như cái nhìn dững dưng của ông về sự có mặt của nó, nhỏ chỉ đứng im như cố tình không gây ra tiếng động.

Khôi im lặng suy nghĩ ... chẳng lẽ nào ông không ngại ngùng về sự hớ hênh của đứa con gái ... không thể nào, dù ông có tệ cỡ nào đi nữa thì cũng phải phản ứng gì đó chứ, chẳng lẽ ông ... ông với cô bé đó có sự loạn luân gì chăng ... à mà nếu có thì ông đã bước tới ôm con bé rồi cớ sau ông lại quay lưng bỏ đi ... chợt "Ahhhh!!!" � hắn la lên thành tiếng nhưng đoán ra sự thể ... thì ra ... thì ra ... biết rồi ... con bé kia cũng biết được phép tàng hình đây ... hèn chi sự trong suốt ban nãy là ở chỗ đó, ... con bé cũng thủ dâm như mình để được tàng hình ... thì ra ... nó dùng phép đó để đi chơi với bồ, túi ny-lon màu đen kia là cốt để che dấu một món đồ trong bóng tối ... chắc chắn con bé sẽ tìm đến nơi nào đó để thay đồ ... chợt nghĩ sang đâu ..., nếu như mình bỏ vài món nữ trang kia trong bịt ny-lon đó thì ra đường trong đêm khuya thế này chắc không ai biết ... Tuy không định đánh cắp nhưng thiết nghĩ con mụ chủ tiệm thật đáng ghét, nếu không lấy đồ của nó thì thiệt không vui chút nào !

Sau khi người đàn ông trở vào trong, ở ngoài con bé lén mở cửa chuồn ra ngoài. Khôi thì vội vã chạy lên lầu tìm lấy một cái bịt đen rồi lao nhanh xuống lầu, mở tủ bỏ sợi dây chuyền mặt ngọc vào, mở cửa nhẹ nhàng rồi khéo léo khép lại trước khi đi thẳng ra đường.

Ngồi trên bàn học, những hàng chữ mực tím trên trang giấy trắng trở nên nhập nhòa và đang nhảy múa dưới tầm nhìn của Khôi . Ngày mai này sẽ là kiểm tra môn Chính Trị mà bây giờ hắn chỉ thấy uể oải sau mấy lần xuất tinh, chẳng thấy muốn học bài gì cả. Nhìn sợi dây chuyền mặt ngọc vừa mới lấy về, treo tòn teng trên đầu ngòi viết Bic, đặt trong cái ly đựng viêt để ở góc bàn, hắn lại liên tưởng tới chị năm sẽ đeo nó lên cổ � người chị mà mới mấy ngày qua thôi vẫn vương vấn trong lòng hắn, với những hình ảnh khêu gợi của ngày hôm đó cùng khuôn mặt sáng rỡ. Khôi thẩn thờ khép mí mắt lại, khuôn mặt xinh tươi với nụ cười trắng toát hàm răng của chị chợt hiện về trong tâm khảm, làm toàn thân hắn rung động, sự im lặng giữa hai đùi bất thình lình cục cựa như thằng bé đang ngủ chợt vươn vai thức dậy mặc cho chung quanh nó vải thun đang bó sát.

Vẫn để mắt nhắm vì không muốn hình ảnh trần truồng đẹp đẽ của chị biến mất trong tâm trí, Khôi từ từ đứng lên, đưa chân đẩy cái ghế xếp nỉ màu nâu sọc về phía sau hơn 1 mét để tìm chỗ đứng tiện lợi, hai tay Khôi đặt nhẹ lên cạp quần xà lỏn và nhẹ nhàng tuột xuống tưởng chừng như hành vi vô thức, đã quá quen thuộc trong những ngày gần đây. Khi dây thun quần vừa tới ngay cổ dương vật thì vướng lại, hắn nghiêng người sang trái để bật lưng quần trái xuống, và nghiêng trở qua phải đẩy luôn lưng quần phải, thằng em bên trong từ nãy tới giờ ngột ngạt tối bưng như vừa được chào đời bừng sáng vội ngóc đầu lên nhìn thẳng. Khôi co chân lên, dùng ngón chân cái móc lấy cái cạp quần và đạp xuống tới ống quyển, rồi co chân kia lên đẩy luôn xuống tới gót, xong thì bước ra ngoài ống quần và vứt nó vào giữa đít bàn. Kéo ghế lại chỗ cũ, Khôi ngồi xuống, cởi luôn cái áo thun trên người, giờ đây Khôi hoàn toàn trần truồng, mồ hôi rịn ra rin rít do khí hậu vẫn còn oi oi . Vẫn mắt nhắm, vẫn liên tưởng tới hình ảnh chị tắm ngày hôm đó, tự nhiên Khôi thấy trái tim mình đập càng lúc càng nhanh, càng thôi thúc. Khôi biết mình đang "trở cơn" đòi hỏi, và cảm thấy thật bực bội trong lòng, cảm thấy thèm chị năm lắm � cái bực bội đó âu cũng như một chàng trai mới lớn, khi tình dục như dầu sôi lửa bỏng nhưng vì lương tâm giáo điều trộn rộn cứ cắn rức, muốn xuất tinh để đê mê cái cảm giác ấy song không bao giờ dám thủ dâm, và sự kềm chế đó lại sanh ra sự khó chịu!

Tuy muốn đưa tay xuống để thủ dâm lắm, nhưng đã mấy ngày qua Khôi xuất tinh quá nhiều, vừa là để tàng hình vừa là để hiện trở lại, lượt đi lượt về tính ra một ngày cũng mấy quận, dẫu sức trai cường tráng, song lý trí đạo đức cũng ngăn cản hắn một phần nào . Cuối cùng thay vì thủ dâm nữa thì Khôi chỉ khẻ dạng cặp đùi ra rồi từ từ khép lại, cố chỉ tìm một sự va chạm nào đó tuy ít ỏi nhưng cầu sao cho vừa đủ cái cảm giác lâng lâng. Lâu lâu hắn cho hai vách đùi kẹp chặt lấy dương vật và cảm nhận sự nóng hổi, và nhịp mạch của máu bơm xuống đó của nó, như đang thấm vào lớp da non ở hai bên đùi.

Rồi thì Khôi mở mắt ra, như không chế ngự được lương tâm và lý trí thêm bao lâu nữa, bèn liếc mắt khắp quanh trong phòng xem có thứ gì để giải trí, cho quên đi sự thèm khát đang đốt cháy trong lòng, nhưng nhìn chung cái nào cũng có vẽ nhàm chán hết, ít ra là trong lúc động tình này Khôi lại chỉ muốn thỏa mãn con lợn lòng. Khôi đứng lên, đi lảo đảo mấy vòng trong căn phòng nhỏ, vừa đi vừa nhìn thằng em ở dưới lúc nào cũng ngước lên chào hắn, vừa nói lẩm bẩm trách móc: "mày đó nghen, làm anh mầy khó chịu từ nãy tới giờ, mày thiệt đáng chết lắm!" Và Khôi hạ tay xuống đánh yêu lên đầu khấc, nói như dạy bảo, "Cho mày chết nè, nghe chưa mậy, đã nói rồi mai mốt này mày sẽ được ở gần chị năm, sẽ cho mày được sung sướng ở trong ấy, mày ráng chờ thêm ít lâu nữa thôì ..." rồi hắn lại vả hai ba cái liên tiếp xuống, triết lý: "ít ra thì mày cũng gần gũi với đàn bà rồi, cô Hương Giang nè ... con Hồng Lam nè, mày có cả hai mà vẫn chưa đủ sao ... tao biết mày tham lam lắm, nếu ngày nào mày chưa hửi được l... của chị năm, chưa được chui vào mình chị, được nếm cái mùi vị thơm tho và chất nhờn ươn ướt rin rít đó của chỉ thì chắc mày không cam lòng đâu, tao nói thiệt với mày đó nghen, tuy chị năm đẹp thiệt nhưng chưa chắc l... chị sướng hơn của con Hồng Lam, cũng như con bé Hảo tao thấy hồi nãy, cái của nó so với chị năm thì làm sao mà sánh bằng, nhưng được là tao thích hơn vì nó ... trông có vẻ hồn nhiên hơn, không biết mày nghĩ sao ... Thôi tao biết mày nghĩ sao rồi, mày là cái đồ tham lam vô đạo mà ... thứ nào mà mày không đòi ăn, miễn có lỗ cho mày đút là mày không ... không làm khổ tao nữa chứ gì ... mày thiệt đáng chết mà, tham thì thâm nghen con! Cho mày chết nè ... bóp cổ mày nè" Vừa nói Khôi bóp chặt lấy dương vật như là chuyện trừng phạt dạy dỗ thiệt, nhưng đó chỉ là cái cớ để cho hắn thủ dâm mà thôi . Và đúng vậy, tưởng đâu là trừng phạt "thằng em" của hắn, ngờ đâu hắn lại nằm ngửa ra sàn ưởn mông và ... tha hồ bóp cổ nó.

Sau khi thỏa mãn xong, Khôi lại lồm cồm bò lại bàn, ngồi lên ghế , thân thể đã từ từ trong suốt sau khi xuất tinh. Đồng hồ ở tầng nhà dưới gõ tiếng báo hiệu, hắn liếc ngang qua cửa sổ, trời đã khuya khoắt, tiếng dế cơm đâu đó ở bụi cây sau hè như ngày nào cũng vậy cất tiếng gáy nghe rang rang, mà hắn vẫn chưa ngủ được, hắn tưởng đâu xuất tinh xong thì sẽ đi vào giấc ngủ dễ dàng như ngày nào, nhưng chắc chắn là không phải đêm nay. Đêm nay Khôi thấy nhớ nhung chị năm thật nhiều, không biết tại sao nữa, chắc hẳn đã thấy được thân thể của chị, được hít thở mùi da thịt của chị thì hắn trở nên ghiền chăng !

Khôi ngẫm nghĩ sao đó và lấy ra giấy và viết, định viết cho chị năm một lá thư, một lá thư không biết có định gởi hay không nữa, nhưng hắn vẫn cứ viết cho thỏa sự gay rức đang dày vò trong lòng. Hắn tính toán là vậy, viết thư gợi ý là sẽ hẹn chị ra và tặng thẳng sợi dây chuyền cho chị ... thì không thể nào, hắn không đủ can đảm để đối diện với chị, với ai khác thì còn có thể chứ với chị � là người hắn yêu thầm - thì không, họa chăng là tàng hình chị không còn thấy thì hắn mới dám, nhưng tàng hình rồi lấy gì mà làm chị tin! Còn lén đưa lại nhà chị thì lại chỉ đi được ban đêm, và phải tàng hình, song chị lại không biết chủ nhân của món quà đó là ai thì thật uổng công đã đi ăn cắp, chi bằng cố gắng viết cho chị một lá thư, ngõ lòng mến mộ, và đại khái tặng quà để chứng tỏ lòng thành ...

Bao ý nghĩ lung tung cũng không đưa ra được câu trả lời thỏa đáng, cuối cùng Khôi cũng tự thuyết phục mình đặt viết xuống ..., "Kính thưa chị năm Lan," ... viết được năm chữ thì hắn lại ngả đầu ra ngẫm nghĩ, thấy điều gì đó không thích hợp lắm: tại sao mình lại kính thưa, chị năm đâu có già lắm đâu mà kính thưa, và vậy là hắn xé rẹt đi một trang trong cuốn tập Chính Trị, rồi viết tờ khác, "Chị năm thương ...", viết xong ba chữ hắn vội vàng xé ngay như vẫn thấy kỳ cục sao đó, tự nghĩ: làm gì mà thương, bộ muốn chị sợ chết luôn sao, con gái mà gặp ai viết thư có chữ thương chữ yêu là sợ lắm, nhất là người mà cô không biết mặt mũi ra sao hết như hắn đây. Khôi đưa viết lên môi, cắn chặt suy tư, năm phút sau nghiền ngấm, hắn lại nắn nót, "Chị Năm, chắc chị không biết em là ai đâu, em chỉ là một con trai mới lớn đã để ý chị từ lâu . Chắc chị đọc tới đây sẽ sợ lắm, vì không biết em là ai ! ... mà lại rấp tâm để ý tới chị . Trước hết chị cho em xin lỗi chị, vì em quá ngạo mạn suy nghĩ viễn vông đến chị, dám viết thư tới chị để xin sự làm quen và sau hết xin chị hãy thông cảm cho một đứa con trai khờ khạo đã trót thầm ...". Khôi định viết chữ trót thầm yêu, nhưng lại thấy không được, vội vàng bôi bỏ, viết lại: "... đứa con trai khờ khạo ... lúc nào cũng nghĩ tới chị . Tại ... ai biểu chị đẹp quá làm chi, lại có nụ cười em không thể nào quên được! Nên em mới vậy! Hôm trước em có dịp tình cờ ghé thăm chị, nhưng là ngoài sự dự liệu của chị, ... xin chị cũng đừng hỏi em bằng cách nào đã đến thăm nhà chị mà không báo cho chị một tiếng nhé, vì em sẽ không nói cho chị biết đâu ... Rồi em sẽ nói cho chị biết ! Bây giờ chị chỉ cần biết là em luôn luôn để tâm tới chị và lúc nào cũng kính ngưỡng chị ..."



"Hôm nay em mạo mụi viết thư đến cho chị mục đích là tỏ lòng ngưỡng mộ tới chị, dù em biết em khó có thể nào, tuổi em còn rất trẻ so với tuổi của chị, và em lại không có tài năng gì cả so với những người đàn ông khác đến với chị . Tuy nhiên em không vì thế mà nãn lòng, một ngày nào đó em sẽ trưởng thành, sẽ thật giỏi thật giàu và lúc đó em sẽ chính thức rước chị về ."

"Hôm trước em cố tình mua được hai vé đại nhạc hội, có những ca sĩ mà em nghĩ chị em mình đều ái mộ, và định mời chị đi xem. Vậy nếu chị không chê bai, em hẹn chị trước cửa Tiếng Tơ Đồng tối ngày ... tháng ... năm, đúng tám giờ. Chị chỉ cần có mặt, em sẽ biết cách liên lạc với chị. Tái bút: em còn có một món quà quí muốn tặng chị để tỏ lòng mến mộ ( em không hề có ý gì khác ngoài quà gặp mặt làm quen), mong chị vui lòng đến. Ký tên, một người em trai ."

Khôi đọc đi đọc lại mấy lượt sửa chửa lỗi chính tả và trau chuốt câu văn, song cũng không thấy hài lòng lắm, câu nào câu nấy cũng úp úp mở mở sao không có lòng tự tin chút nào, nhất là cái câu "em sẽ chính rước chị về" nghe sao nham nhở quá, hắn tẩy đi ngay. Và đoạn cuối hẹn hò gì trắng trợn quá, chắc chắn là chị sẽ không đi đâu, hắn không biết phải tỏ lòng thành với chị làm sao đây để chị ra gặp mặt. Cuối cùng hắn quyết định bỏ sợi dây chuyền mặt ngọc vào trong bì thư � đề thêm hàng chữ : Đây kèm theo món quà quí � và viết địa chỉ của chị bên ngoài � địa chỉ mà hắn đã thuộc lòng từ lâu vì con số nhà đó đã đi qua nhiều lần trước mặt hắn.

Sáng hôm sau hắn cúp tiết đầu môn Hóa mà hắn ghét cay ghét đắng, để tranh thủ đi bỏ thư cho chị năm. Cả ngày hôm đó hắn cũng chẳng chú tâm học hành gì. Nhất là ngay cái hôm ngày hẹn với chị, hắn nao nao như con gà mắc đẻ, làm chuyện gì cũng không ra chuyện gì, hết quên đầu rồi quên đuôi, bị cô Hương Giang gọi lên trả bài thì đứng như trời trồng ..., lại bị viết thêm một tờ kiểm điểm vì lơ đãng trong tiết học và không thuộc bài ... lần thứ ba!

Cuối cùng thì giờ hẹn cũng tới . Trước cửa Tiếng Tơ Đồng. Hắn hồi hộp ngóng trông. Người xe nườm nượp chen nhau như mắc cưởi, thật khó để kiếm một người, hắn tự trách mình sao lại thất sách hẹn tới chỗ đông người như vầy, sao không hẹn vào trong, phía sau quày bán vé chẳng hạn sẽ dễ gặp mặt hơn.

Khôi đứng đó hơn nửa tiếng, nhìn đồng hồ trên tay đã tám giờ rồi . Khách có vé đã và đang vào trong gần hết, người đông nghẹt ban nãy � khách đi coi cũng có, khách tò mò ghé xem cũng có � đều đã tản mác đi hết hay cũng đã vô trong. Tự nhiên hắn lại thấy run trong lòng khi chuẩn bị gặp mặt chị, sao lúc gởi thư hắn không run, cả hai ngày qua lại nôn náo chờ đón giờ phút này, bây giờ nó đang đến thì lại sợ, hắn lại hồi hộp nao nao tự hỏi không biết hôm nay chị mặc áo gì để đi chơi với hắn; không biết chị có đeo sợi dây chuyền mặt ngọc hắn gởi kèm trong bì thư hay không ?... Đang nôn nóng chờ đợi với bao sự lo lắng, chợt hắn thấy xuất hiện từ xa xa một người đi tới, dáng cao cao, tóc dài, mặc chiếc áo cánh màu xanh lam ... Thôi chết rồi, chị năm đã tới ! Mình biết sẽ đón chào chị bằng câu nói nào đây, "chào chị" hay là chỉ mỉm cười ý nhị là đủ hiểu ... thôi tới đâu thì tới ... để coi !

Chỉ còn hơn 20 bước nữa thôi ... Khôi lại lẩm bẩm trong bụng: chị đã gần lắm rồi ... sao mình không dám ngẫng đầu lên để nhận lấy chị cà ! Mình hèn nhác quá ! Chỉ còn năm bước nữa thôi ... sao đầu mình vẫn cúi xuống đất ... Bây giờ trễ rồi ... chị đã đứng trước mặt mình ... chị vẫn đứng đó , chắc đang kiếm mình đây ... trời ơi Khôi ơi ! Đừng run nữa ... kiếm cái gì nói đi chứ hay ít ra cũng ngước đầu lên đi chứ ...

Cuối cùng thì hắn cũng lấy hết can đảm, ngước mặt lên, vừa nói to thật rõ ràng ..., "Chào chị năm ..." Bỗng hắn đứng sựng người, ... không phải là chị năm! ... Quê quá ! Nhưng cũng mừng thay ! ... Hắn liền ngõ lời xin lỗi người lạ mặt trông dáng dấp giống chị năm kia ... và thở phào nhẹ nhõm, tự trách mình sao lại nhác quá !

Hắn đứng xớ rớ thêm 10 phút nữa, nhưng trong lòng lại không muốn chị năm tới nữa, và thực sự hắn điều hắn lo lắng đã đúng y, hắn đã suy nghĩ viễn vông để mong cho chị tới, nhưng chị làm sao mà tới chớ ! hắn lai tự thầm trách sao ngu muội thế . Cuối cùng thì hắn quyết định đi vào cổng, dù sao vé đã mua rồi, bỏ cũng uổng! Với lại đêm nay là trương trình đặc biệt, có một nữ ca sĩ mà hắn mến mộ từ lâu, có khi lại tưởng là si mê nàng đến điên dại nữa trình diễn, thì làm sao bỏ qua cho được.

Cũng chẳng lạ gì để hắn si mê nàng ca sĩ đó đến thế (ngoài chị năm Lan ra), chắc có lẽ nàng vừa đẹp người lại hát hay, được bao giới trẻ mến mộ nên chẳng mấy chốc trở thành nổi tiếng, hơn hẳn cả những ca sĩ gạo cội của mấy năm về trước. Nàng đã là một "hiện tượng" của thế giới âm nhạc, CD nàng ra bán chạy như tôm tươi, hơn hẳn cả ca sĩ nổi tiếng khác. Cái tên Phương Dinh đã đi vào tâm não của hắn cũng từ dạo ấy, từ cái dạo hắn còn chưa biết chuyện tình dục là gì, và đang mộng mơ để trở thành người lớn. Sau khi đã trưởng thành, và mỗi khi nghĩ tới nàng với khuôn mặt xinh xắn và giọng hát truyền cảm thì hắn chỉ cho là một ước mơ mà ngàn đời cũng không thể nào là sỡ hữu, nhưng bây giờ thì khác, hắn có được một phép tiên ..., và bao ước mơ khác sẽ theo đó mà thành tựu và có lẽ một ngày gần đây giấc mơ chiếm hữu được nàng sẽ hóa thành sự thật, khi trong tay hắn đã có gia tài kếch sù!

Hắn vào ghế ngồi cũng như bao nhiêu người khác, kế bên chiếc ghế bỏ trống của chị năm. Hắn gọi nước "7-Up" uống, và bắt đầu điềm tĩnh lại quan sát chung quanh. Đèn sáng, buổi trình diễn đã mở màn với hai xướng ngôn viên nam nữ thao thao lời giới thiệu, ai cũng có vẽ chú tâm lắng nghe, nhưng riêng hắn thì không được tập trung được. Chắc có lẽ sự hồi hộp ban nãy chờ đón chị năm vẫn còn dư âm ... Hắn thừ ra, chỉ mong sau nàng ca sĩ mến mộ ra trình diễn màn đầu, để hắn được bỏ về cho sớm. Chợt Khôi nhìn qua bên kia, ai đó trông có vẻ quen lắm với bộ áo trắng cổ hình trái tim may đăng-ten viền quanh tay áo ... ai đó như con Hảo thì phải ! Đúng rồi, là nó rồi ! Khôi thốt lên trong lòng mắt đăm đăm nhìn về hướng đó . Con bé nói xầm xì chuyện gì đó với anh thanh niên bên phải, lâu lâu thì quay qua trái thì thầm với người kế bên, rồi cười rồi nói với hai người trước mặt. Bây giờ hắn mới để ý thấy, có tất cả bốn người thanh niên trạc tuổi 20 đang quây quần cái bàn tròn, một trong số đó có vẻ âu yếm với con bé lắm, âu chắc là bạn trai!. Khôi đoán.

Không biết vì sao Khôi lại thích thú được tò mò ở nơi con bé, dù không thích nó lắm, nhưng cũng không ghét, mà có lẽ hơi cảm tình thì đúng hơn vì từ khi biết được con bé có phép tàng hình giống như mình.

Khôi bỏ lơ luôn hai tiết mục đầu của trương trình nhạc hội chỉ để nhìn qua bên kia xem có bé đang làm gì . Hắn thấy hơi lạ lùng ... những người thanh niên này trông không được đàng hoàng lắm. Khôi đánh giá họ qua cách ăn mặc: quần mốt áo mốt, đầu chảy kiểu MTV xanh đỏ vàng tím, lại xỏ tai trông giống dân chơi thứ thiệt!

Dường như họ cũng chẳng để tâm gì tới buổi trình diễn, hắn thấy cũng hơi lạ lùng, tò mò muốn biết họ đang bàn tán chuyện gì lại cứ xầm xì như bí mật lắm. Khôi quyết định bỏ ghế ngồi mon men đến gần bên để nghe ngóng, nhưng khoảng cách hãy còn xa chưa thể nghe được. Và hắn nghĩ ra một cách ... đi vào phòng vệ sinh. Một lúc sao Khôi trở ra và không ai còn thấy hắn nữa . Hắn đã tàng hình !

Khôi len lõi giữa hàng ghế ngồi để đến sát bên họ, giờ đây chỉ cách nhau khoảng ba bước chân, hắn có thể nghe hầu hết câu chuyện họ đang nói. Thì ra chỉ là những câu chuyện bình thường nhưng tục tỉu vô hạn, chỉ cốt làm trò cười lẫn nhau . Khôi không hiểu tại sao con bé ngồi đó mà ba tên thanh niên chỉ nói toàn chuyện dâm ô, kể chuyện người này chơi người kia kiểu nào, chơi bao lâu, và còn bàn chuyện làm sao để "thổi kèn", ...nhất là người bạn trai ngồi kế bên chẳng can ngăn, mà còn phụ họa bằng kiểu cười thật đểu; Khôi để ý bàn tay của gã, cứ lần mò ở dưới đít bàn, hắn quì xuống xem thì thấy bàn tay đó đã đặt giữa đùi con bé tự bao giờ rồi, chắc có lẽ từ khi hắn còn ngồi ở ghế bên kia nhìn qua. Khôi đứng dậy, cố tình nhìn mặt con bé Hảo xem phản ứng ... Rõ ràng là con bé khó chịu vì bàn tay đó cứ ngọ ngoẹ vào l... nó, nên tư thế ngồi của nó có vẻ không yên, và dường như con bé không còn luyến thoắn như trước nữa, mà chỉ lịch sự lắng nghe ba tên thanh niên thay phiên nhau tuôn ra những lời dâm dục chọc ghẹo. Kỳ lạ thật! Khôi vẫn chưa hiểu vì sao con bé Hảo lại ngồi đó mà chịu trận, hay vì bạn trai nhỏ là người rất đẹp trai, con bé chỉ vì thương bồ mình mà chìu theo ý xã giao ... Khôi thấy điều gì đó không phải lắm nhưng chưa đoán ra được lý do đàng sau đấy.

Giữa buổi văn nghệ, giờ giải lao 15 phút. Khôi quày quặc bỏ đi, về phía phòng vệ sinh, lon 7-Up có lẽ đã quá đầy! Đang giữa lúc tiểu, hắn loáng thoáng nghe tiếng lào xào từ ngoài bước vô, nhìn lại thì ra hai trong số bốn tên thanh niên đi chung với Hảo, vừa đi vừa bàn thảo chuyện gì đó. Vừa bước vào phòng vệ sinh, cả hai đẩy cửa xem xét khắp cả chung quanh coi có ai nghe lén. Thấy êm, chúng mới bắt đầu tính toán. Khôi tò mò bước gần đến để nghe.

"Mày canh một lát nữa nó đi tiểu thì mày bỏ vô."
"Mà bỏ vô bao nhiêu ?"
"Một viên trước, về tới đó bỏ thêm một viên nữa."
"Bảo đảm không ?"
"Chắc ăn mà!"
"Vậy đưa đây!"
"Nè ... dấu kỹ nghe chưa, hàng quốc cấm đó!"
"Được rồi ... chừng nào hết xuất ?"
"Độ chừng nửa tiếng nữa thôi, tới đó chắc là đủ ngấm rồi"
"Mày kêu thằng Sang ra đón taxi trước đi, tao có dặn nói là nó đau bụng nên về trước. Sau khi lên xe, thằng Lân đi với nó, còn tao với mày chạy kè theo hai bên."
"Khách sạn Quê Hương hả ?"
"Ừ ... xong chưa ? Tao ra trước nghe!"
"Ê, định hỏi mày cái này"
"Chuyện gì ?"
"Thằng Lân chịu cho tụi mình dzớt con ghệ nó sao"
"Nó cũng đâu muốn, nhưng khai thác hoài trên mình nó cũng không kiếm được sợi dây chuyền nào, nghe nói má ghẻ nó �gắt� lắm, không hở được 1 ly . Thằng Lân mấy lần định quất ngựa truy phong, chơi cho nó một cú dính bầu, nhưng con nhỏ có vẻ �kính cổng cao tường� lắm, không dễ gì . Cuối cùng chỉ còn cách này ... bề hồi đồng thôi!"

Khôi bước theo tên thanh niên ra sau trở ra bàn, con bé Hảo không còn ngồi nơi đó, chắc đã đi phòng vệ sinh. Bốn tên thanh niên lúc nãy chỉ còn lại ba ngồi đó, một trong số là bạn trai của Hảo, và tên bỏ đi chắc là thằng Sang nào đó lúc nãy hắn nghe bàn, chắc hẳn đi đón taxi bên ngoài . Khôi tò mò về chuyện bàn tính của hai tên trong số họ mà lúc nãy vẫn chưa hiểu rõ, vội vã đến sát bên nghe. Nhưng tuyệt nhiên họ không nói gì cả , chỉ thấy họ nhìn nhau, nói chuyện bằng ánh mắt, với những tia nhìn thấu hiểu . Một lát sau thì thấy tên Lân � bạn trai của con bé Hảo � đưa tay lấy cái ly nước đặt trước chỗ ngồi của nhỏ, giả vờ kê lên uống, rồi đưa xuống dưới mặt bàn, thằng ngồi kế bên lui cui móc trong túi ra một gói và cũng để tay xuống dưới, cạnh ngay bàn tay của tên Lân. Khôi tò mò cúi xuống coi, thì thấy tên đó đang bỏ cái gì đó y như một viên thuốc màu trăng trắng, vào ly nước, và rút tay về để lại trên bàn như không có chuyện gì xãy ra, trong lúc đó tên đối diện thì chăm chăm về phía phòng vệ sinh nữ như để canh chừng con bé Hảo trở lại.

Viên thuốc đáp xuống đáy ly, bọt nước sôi lên bong bóng, tên Lân mặt vẫn điềm nhiên không cúi xuống nhìn, bàn tay gã đang quậy đều đều cái muỗng trong ly nước. Một lúc sau, có lẽ đoán rằng thuốc đã tan, tên Lân bèn để lại ly nước trên bàn, mặt vẫn điềm nhiên như không có gì, nhưng Khôi cảm giác được sự thâm sâu, một sự hiểm ác đàng sau khuôn mặt điển trai với mái tóc bóng đen ấy...

Hảo trở lại bàn với nụ cười nhí nhảnh trên môi ...

Hai tên còn lại mỉm cười đón chào Hảo, tên Lân, bạn trai Hảo, đứng lên kéo ghế, tỏ vẻ ga-lăng mời Hảo ngồi. Hảo vừa ngồi xuống thì ly nước được tên Lân dời tới trước mặt, Hảo cám ơn rồi tự nhiên bưng ly uống không hề hay gì cả . Hai tên kia ngồi đối diện cũng bưng ly uống, có vẻ cò mồi cho Hảo uống nhiều hơn chút nữa . Tiếng ồn ào trong buổi giải lao đã giảm hơn phân nửa vì không còn tiếng nhạc xập xình nữa, chỉ còn lại âm thanh của giọng cười cười nói nói của những người chung quanh, lúc này Khôi nghĩ mình sẽ nghe rõ hơn những lời nói của hai bên, bèn xích lại gần ... nhưng hắn đã đoán trật, hoàn toàn không còn một lời đối thoại nào giữa Hảo và hai tên thanh niên kia, chỉ có tiếng xầm xì nho nhỏ bên tai Hảo � tên Lân đang rót ngọt những lời đường mật vô tai của con bé. Hai tên kia, bốn con mắt cú vọ thì ngó lung chung quanh để ý người qua lại, lâu lâu tụi nó liếc nhìn con bé Hảo đang thẹn thùng dưới bàn tay sờ mó của thằng bạn chúng, cái nhìn đầy sự ẩn ý và tràn ngập dục vọng.

Khôi chống tay lên cằm, kiên nhẫn quan sát từng động tác của hai bên, bên đám thanh niên và bên con bé Hảo . Mỗi lần con bé Hảo bưng ly nước uống là Khôi cố để sự thay đổi trên khuôn mặt của con bé, mặt nhỏ vẫn bình thường không lộ vẻ nhăn nhó gì cả, chỉ thấy trán của nó lấm tấm mồ hôi. Thuốc đã thấm ?

Hai mươi phút giải lao vừa trôi qua, sân khấu lại bật sáng với hai nam nữ xướng ngôn viên trở về bằng một tràng câu nói văn chương giới thiệu chương trình đặc biệt, �Xin một tràng pháo tay cho nữ ca sĩ lừng danh ... ca ... sĩ ... Phươ ...ng ... Di ... nh�. Tiếng vỗ tay nhiệt liệt tán thưởng từ phía khán giả, người vỗ lớn nhất chắc có lẽ là Khôi ! Nàng xuất hiện với bộ áo dài xanh lơ thêu con phượng vàng viền reng kim tuyến thuần thục nhưng không thiếu nét đài các, đoan trang cúi đầu chào khán giả, mái tóc đen bóng dưới ánh đèn 200 watts phủ xuống, rồi lại hất lên, tay vén tóc với điệu bộ trông thật mỹ miều. Những lời giới thiệu của nàng, �Phương Dinh đêm nay sẽ cống hiến với khán giả yêu mến bài hát đang được nổi tiếng, bài hát mang tên �Sắc Màu� của nhạc sĩ Trần Tiến�. Sau một lời ngỏ ngắn gọn, nàng lui về hai bước để bắt đầu, ánh đèn vơi đi màu sáng chỉ còn lại màu lãng mạn với những tia chớp bay nhè nhẹ như bông tuyết rơi, điệu dạo của bản đàn ray rắc vào hồn người nghe một cảm giác liêu trai ... Nàng cất tiếng, �Một màu xanh xanh ... chấm thêm vàng vàng, một màu xanh chấm thêm vàng nối liền nhau ...�. Khôi như người mất hồn trước giọng ca ủy mị của nàng, và nhất là giọng đó lại cất lên từ một người có thân hình rất Việt Nam kia, trong bộ áo dài thướt tha, mái tóc thề suối bóng, ánh mắt to với hàng mi đen cong vút, và nụ cười mến yêu với hàng răng trắng đều sau mỗi câu ca vừa dứt .

Bài hát vừa xong, tiếng vỗ tay vang dội như đáp lại tấm thân tình của nàng đối với khán giả, Khôi thấy hân hoang lắm, nhìn quanh ai nấy cũng đều đứng lên cả, để tỏ lòng ngưỡng mộ . Nàng cúi đầu chào, mái tóc đen bóng dưới ánh đèn kia lại được dịp xổ tung xuống, nụ cười duyên dáng của nàng mở đầu cho câu nói, �bài hát kế tiếp Phương Dinh hân hạnh được gởi tới các bạn bài �Xin Đừng Trách Đa Đa�, bài hát đang được yêu chuộng của giới trẻ được nhạc sĩ Võ Đông Điền sáng tác, vậy bài này Dinh được riêng tặng cho những người bạn trẻ ở đây ...�, và nàng lại lui về hai bước theo thói quen trước khi trình diễn một bài hát nào.

Từ nãy tới giờ, Khôi tập trung hết tinh thần để xem nàng Phương Dinh đáng yêu của hắn mà quên đi đôi chân đã mỏi nhừ, nhìn chung quanh để kiếm một chỗ ngồi nào tiện, lúc bây giờ hắn mới giật mình. Con bé Hảo đâu rồi ? Đám thanh niên đâu rồi ? Mới vừa rồi hắn còn thấy ngồi đây mà, chẳng lẽ vì quá say mê coi nàng diễn mà hắn đã bỏ quên cả con bé Hảo mà hắn đang theo dõi ! Không biết thuốc con bé đã uống là loại gì nữa ? Khôi còn đang tìm hiểu, và những lời đối thoại của hai tên trong số 4 tên ở phòng vệ sinh chợt văng vẳng trong đầu óc hắn, như tạt ly nước lạnh vào mặt Khôi làm Khôi choàng tỉnh sau một cơn mê. Thôi chết rồi � hắn thầm thốt lên � tụi nó chắc đã đưa con bé ra taxi rồi, không biết mình có làm gì được chăng, có còn kịp không nữa. Lính quính, Khôi quay tới rồi quay lui, vừa định bỏ đi nhưng lại muốn ở lại, nàng Phương Dinh kiều diễm đang nỉ non những lời hát bay bổng thì lẽ nào hắn lại quay lưng dễ dàng. Nhưng không! hôm nay không coi được thì hôm khác ... � Khôi tự nhủ � con bé Hảo đang chờ mình đi cứu, nếu xẩy chân một lần coi như tiêu đời con bé ! Không được, mình phải đi cứu con bé ngay thôi!

Khôi dùng dằn chưa muốn đi nhưng vẫn lao ra cửa vì lẽ ... �anh hùng muốn cứu mỹ nhân�, song chợt nhớ là mình vẫn còn đang trần truồng, hắn ngược trở lại phòng vệ sinh lui cui tìm lại mớ quần áo và đôi dép nhét đàng sau bồn dội nước. Thình lình ..., hắn lại nhớ ra mình chẳng thể tàng hình mà mang quần áo và dép đi khơi khơi trước mặt thiên hạ như vậy được, định tranh thủ thủ dâm để mặc áo quần trở lại song e sợ không kịp. Cuối cùng Khôi quyết định để lại áo quần và dép nơi phòng vệ sinh và chạy ngay ra cửa.

Nhìn dáo dác, hắn chẳng thấy hiện tượng nào báo con bé Hảo hết, kiếm quanh mấy chiếc taxi gần đó nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng nào, đám thanh niên với đầu tóc vằn vện kiểu MTV dễ nhận ra cũng không có . Họ đã đi rồi ! Đi đâu ? Khôi nhíu mày ấm ức, tự trách mình sao hớ hênh, nhưng rồi ... chẳng biết phải làm gì ? Đứng đó hơn 15 phút, Khôi thấy lòng hơi buồn buồn vì đã lỡ một dịp cứu con bé . Định trở lại xem hát nhưng chắc nàng Phương Dinh đã xong rồi, coi làm chi nữa. Khôi lẩn thẩn trở vào phòng vệ sinh, định thủ dâm để hiện nguyên hình, sau đó sẽ lấy xe và ra về .

Trong lúc đang thủ dâm, Khôi lại nghĩ tới con bé Hảo, không biết vì lý do gì mà hình ảnh ngô nghê của con bé cứ hiện ra trong não của hắn. Hắn chẳng xuất tinh được vì không thể tập trung. Lương tâm hắn đang nhe răng cạp lấy trai tim hắn và nghiền nát nó ra, dù bàn tay hắn cứ miết thật nhanh như một động cơ máy móc, nhưng dương vật hắn hôm nay thật lì lợm, nói chẳng nghe.



Cuối cùng hắn đành chịu thua, ngồi thừ ra đó, không tàng hình được thì không tàng hình thôi � hắn tự nhủ � lo gì !

Chợt hắn đứng phắt dậy, như vừa mới nghĩ ra điều gì . Thôi nhớ rồi ! Lúc nãy hai tên bàn thảo kế hoạch ở đây có nhắc tới khách sạn Quê Hương. Chỉ nghĩ tới đây thôi, thì Khôi đã đẩy cửa phòng vệ sinh, đi nhanh ra cửa chánh và ào ra khỏi vũ trường. Ra tới mặt đường, Khôi sững lại tính toán, �không biết khách sạn Quê Hương 1 hay là 2, đường Nguyễn Huệ ở đây, Quê Hương 2 cũng nằm trên đường Lê Lợi cũng gần đây, chắc hẳn bọn chúng đã tới đó�.

Khôi co chân nhắm thẳng về đường Lê Lợi chạy một mạch, hắn chạy nhanh như chưa bao giờ chạy như thế . Đường phố đông người, xe cộ chen chúc nên hắn lựa những chỗ hành lang cho trống và tiện lợi. Gặp những ngã tư có đèn xanh đỏ, hắn canh chừng qua được thì vội chạy ngay không sợ gì cả, nhiều phen xuýt xãy ra tai nạn, nhưng hắn xem ra mặc kệ .

Cũng nhờ quen đi chân đất từ nhỏ nên hắn không cần giày dép chi hết, nếu như lúc này, chạy suốt mấy con đường, ai mà không cảm thấy đau chân! Với lại sức thanh niên có thừa, tuy mệt nhưng sắc mặt hắn cũng không đến nỗi nào.

Đặt chân trước cửa khách sạn Quê Hương 2, Khôi đi lẹ vào, ngang qua phòng tiếp tân không hề hấn gì . Theo khách bước vào cửa trong, Khôi bắt gặp thang máy, thì mới chực nhớ ra tự hỏi, họ đang ở lầu nào và phòng nào . Khôi quay trở lại, đi ra phía sau bàn tiếp tân, nhìn vào sổ sách. Tên của những vị khách đến mướn phòng có thật nhiều ở trang cuối, biết ai là bọn nó, biết phòng nào tụi nó vô . Khôi ngẫm nghĩ và để ý, khách ở đây người nước ngoài có, người Việt có, nhưng khách Việt chỉ mới vào cách đây chừng một giờ trở lại thì có hai người, một là Huỳnh Văn Đang, hai là Cao văn Lầu, đều không có tên nào trùng với tên Sang hay tên Lân mà hắn biết, nhưng đây có thể là tên giả, hoặc có thể tên của một trong những cái tên mà Khôi không biết. Xem số phòng thì thấy Huỳnh văn Đang ở tầng hai, phòng 216, còn Cao văn Lầu tầng năm, phòng 534. Hết cách thôi ... chỉ còn chuyện là lên gõ cửa từng phòng và lẽn vào để xem sao, rồi tùy cơ ứng biến mà cứu con bé ra.

Khôi tính toán rồi đi nhanh vào thang máy bấm số hai .

Nói về con bé Hảo lúc còn ở vũ trường, sau khi uống hai ngụm nước vào, cảm thấy người hơi nóng, mồ hôi trán lấm tấm, lưng hơi rịn. Lúc ấy, màn trình diễn của ca sĩ Phương Dinh đang bắt đầu . Hảo hốp thêm một ngụm nước nữa và dựa lưng ra phía sau theo dõi, nhưng sự nóng bức trong cơ thể càng lúc càng tăng, Hảo thấy hai mắt mình bừng bừng nhưng chẳng hiểu vì sao, cố nhìn rõ người ca sĩ trên sâu khấu nhưng lại thấy càng mờ, Hảo đưa hai tay dụi mắt, và mở ra thì thấy mặt người bạn trai lồ lộ phía trước, khuôn mặt biến dạng trông khó coi, hỏi: �Em thấy sao, Hảo ? Nhức đầu hả ?,� Hảo trả lời theo phản ứng, �Em thấy hoa mắt, không biết có phải muốn xỉu không ? Chắc là bệnh cũ tái phát�. Một trong hai tên thanh niên bên kia nghe thế liền đề nghị, �Lân, mày đưa bạn gái mày về trước đi!�, Hảo nghe thế liền chống chế, như sợ làm cuộc đi chơi mất vui, �Không, em không sao, một lát thì sẽ hết, mấy anh đừng lo�. Tên Lân chồm qua, đưa tay sờ trán Hảo rồi nói, �Em nóng quá, không được đâu để anh đưa em về ...�, Hảo còn định chống chế bằng cách đứng lên vỗ tay, để chứng mình rằng mình còn khỏe, ... lúc đó bài nhạc �Sắc Màu� cũng vừa chấm dứt. Nhưng bỗng Hảo thấy trời đất quay cuồng, mọi vật như ngã nghiêng, Hảo lừng khừng đưa tay quều quào ra phía sau để tìm tay ghế dựa chống đỡ, nhưng không tìm thấy, Hảo loạng choạng lui hai ba bước, liền đó có một bàn tay chống đỡ . Tên Lân đã đoán trước được điều này nên liền đỡ Hảo ngồi xuống ghế . Hảo bóp tay lên trán lẩm bẩm, �sao kỳ vậy ... tự nhiên thấy choáng váng mặt mày, toàn thân thấy nóng bức khó chịu ...�. Tên Lân nghe thế bèn lên tiếng dạy bảo, �Đã nói đưa em về mà em không chịu, thôi đi đi không có nói thêm on đơ gì nữa hết!�. Hảo như hết ý, muốn ở lại chơi để làm vui lòng người bạn trai nhưng cũng không còn cách nào, vã lại bây giờ Hảo thấy yếu ớt trong mình, không cần lời �ban lệnh� của người bạn trai thì Hảo cũng xin đòi về .

Hảo đưa tay cho tên Lân dìu đứng dậy, bước ra khỏi bàn nhắm về phía ánh sáng, nơi cửa chánh, một tên thanh niên đi sau, còn một tên ở lại tính tiền nước rồi cũng theo sau.
Ra tới ngoài, tên Lân mở cửa một chiếc taxi và đẩy Hảo vào trong, và leo lên ngồi kế, tay quàng chặt lấy vai nàng. Lúc này để ý mới thấy tên Sang � tên đi đón taxi trước đó - đã ngồi sẵn cạnh người tài xế . Vừa khi mọi người đã an tọa, Sang chỉ thị cho xe taxi chạy hướng về khách sạn Quê Hương 2, không màng ngoảnh mặt lại để xem con bé Hảo nằm ngoắc ngoẻ trên băng ghế, vì như nó đã biết trước là vậy! Đàng sau hai tên còn lại mỗi tên lái một chiếc Spacy tà tà cặp hai bên hông như đang hộ tống.

Xe đỗ trước khách sạn. Sang bước ra mở cửa cho tên Lân dìu bé Hảo � lúc này đang dật dựa, cứ hỏi, �tới chưa, tới chưa� � Sang bước ra ngoài cùng Lân và bé Hảo, và đứng đó chờ hai tên kia trở lại. Hai tên lái xe Spacy, sau khi gởi xe thì đi vào trong, bàn thảo với một tên nhân viên tiếp tân ở trong để lựa một phòng vừa ý . Sau đó hai tên trở ra, không quên cho tiền boa thật hậu cho người nhân viên, bảo tên Lân và Sang hãy vào trong. Lúc ấy khách cũng hơi vắng nên không ai chú ý tới con bé Hảo cùng đi với đám thanh niên vào thang máy lên lầu.

Thang máy mở cửa ở tầng thứ năm, hai tên bước ra trước, một trong hai cầm chìa khóa phòng trên tay đi nhanh xuống hành lang. Hai tên đi sau, một trong đó là tên Lân, đang xóc nách con bé, lúc này tên còn lại cũng dạn dĩ xóc nách bên kia của Hảo, cả hai bước thật lẹ đi theo hai tên trước, như sợ có ai đó bất thần mở cửa những phòng, và trông thấy điều đê tiện của bọn chúng.

Một trong hai tên đi trước là Sang, tra chìa vào ổ của phòng 534, mở cửa và đẩy vào, tên còn lại bước theo, và kế đó là hai tên kè Hảo vào trong, Hảo thì luôn miệng hỏi, tới chưa, và bảo là nóng quá! Tên Lân thì luôn miệng trả lời, tới rồi, lát nữa sẽ mát mà!

Tiếng ầm của cánh cửa xập vào nghạch đủ thấy sự vội vã của bọn chúng. Đèn trong phòng được bật lên, hai loại ánh sáng : trắng và vàng. Một trong hai tên quyết định tắt đi ánh sáng trắng, chỉ để lại màu vàng lu nhạt, căn phòng trở nên u ám hơn, huyền bí hơn. Trong lúc đó thì tên Lân đã dìu con bé Hảo lên giường, cho nhỏ nằm ngửa ra . Con bé vẫn luôn miệng nói những tiếng lảm nhảm, phải chi thuốc thấm mà con bé ngủ đi được thì đỡ hơn, đàng này muốn ngủ cũng không được mà thức cũng không được, toàn thân chỉ thấy ngầy ngật, khó chịu, và đương nhiên sự nóng bức vẫn còn phưng phưng! Cũng tội! Con bé nói nhảm những lời nói đại loại không đâu vào đâu, nhưng không ngoài những lời yêu thương mà nó giành trọn cho tên Lân, �Anh Lân ơi, mai ... mốt ... này ... anh cưới e ...m về ... làm vợ hé! Em sẽ thương ... anh thật nhiều,� �Anh Lân ơi ! ... anh có muốn em ... làm vợ của anh không ...� �Em không cần gì cả ... chỉ cần có ... anh�.

Mặc chay mài đá, tên Lân dững dưng đáp những lời nói của Hảo cho có lệ, đồng thời ra hiệu cho bọn bạn tùy nhiên �xử lý�. Một tên đứng xớ rớ chưa biết làm gì, thấy tên Lân hất hàm thúc dục thì bước tới cạnh giường, nhìn con bé Hảo đang nhắm mắt mơ màng, rồi từ từ đưa tay vuốt lên má của con bé . Vuốt được năm bảy cái thì nó cảm thấy hừng hừng trong máu, bèn từ từ cúi xuống, kề môi hôn lên má Hảo . Hảo thì thầm, �Anh Lân, hôn em đi !�. Tên đó liền trườn môi từ má sang môi, dùng chút sức kẹp chặt đầu môi, tay đưa lên vuốt má con bé. Một tên khác cũng bước tới, quỳ xuống cạnh giường đưa tay mân mê cách tay con bé, thằng còn lại là tên Sang thì đi ra sau cởi đôi giày bít cho con bé . Còn tên Lân thì chồm tới ôm ngang bụng con bé, đầu dúi vào bụng hít hà lên lớp vải . Tay chân Hảo quều quào, toàn thân như có cảm giác, cái cảm giác nhồn nhột, sương sướng lạ lùng khi toàn thân đều được va chạm và sờ mó, cái cảm giác đó có phần làm vơi đi sự khó chịu trong nhỏ tự nãy giờ.

Tên đầu tiên hôn trên môi lần lượt lấn sâu vào, cho cái lưỡi uốn cong trong môi Hảo, cùng lúc tay nó ve vuốt bên vành tai Hảo, Hảo đón nhận cuồng nhiệt trong vô thức, cái vô thức mà con người khó kềm chế được trước sức mạnh của liều thuốc ác độc mà con người chế ra để thỏa mãn những vụ lợi đê hèn!

Tên thứ hai cũng đã lần bàn tay mười ngón mon men lên đồi vú, xuyên qua lớp vải mỏng của chiếc áo cánh và cả cái xú chiêng loại hàng nhập mềm mại, để cảm giác cái vùng thịt mềm hơn đặc chế cho giới phụ nữ . Lân thì cứ mơn trớn hôn hít ngay vùng bụng, trong khi tên dưới kia, tên Sang, sau khi đã cởi giày cho Hảo rồi, cũng đưa tay vân vê, bắt đầu từ chỗ mắt cá xoa đều ngược lên hướng ngã ba cơ thể .

Những cảm giác rờn rợn, khó chịu mà sung sướng làm sao đó, Hảo muốn rên to nhưng hãy còn e thẹn vì dẫu sao đây cũng là lần đầu tiên Hảo gần gũi với �bạn trai�. Toàn thân Hảo lúc này hằng hà những con gai ốc vằn vện nổi trên da, nơi mà những bàn tay tham lam của những tên ô dục đã và đang lướt qua.

Tên thứ hai mạnh dạn hơn sau một lúc đã hứng tình, đưa tay mở nhẹ những cút áo ở ngang ngực, miếng xú chiêng trắng nhú ra, nó đưa hai ngón tới trệ cái áo xuống, bầu vú vun đầy của Hảo úp úp mở mở sau hàng dãy nút nhú ra, ánh sáng lờ mờ của cây đèn vàng trên trần soi thẳng xuống càng làm cho lớp da ngực của Hảo thêm mượt mà . Tên đó lại táo tợn đưa cả lòng bàn tay chui vào giữa đường rãnh được ngăn bởi ba cái cút áo giờ đây đã bị bung, bàn tay đó lại được tự do mân mê trên vùng da mềm hơn nhung và êm hơn lụa.

Vú Hảo chợt cương lên dưới sự nắn bóp đầy kỹ thuật.

Tên thứ nhất thì lần đôi môi sang vành tai của Hảo, từ chỗ đó nó đưa lưỡi ướt át quét một đường ngắn sau lưng tai, rồi vẫn để lưỡi khỏi vành môi, nó rà rà đi dọc xuống cổ, chợt nó ngậm môi lại nút mạnh trên lớp thịt mỏng ngay cổ và cho vào trong mép môi, lưỡi nó thì cuộn trọn liếm khéo trong miệng. Hảo ê a tiếng vô nghĩa trong cổ họng, và nấc lên tiếng mắc nghẹn khi tên thứ ba, tên Sang, ở bên dưới, hai tay xoa đều hai bên vế đùi non, cố tình cho sát đến cửa mình nhưng ... chẳng thèm đụng.

Tên Lân còn táo bạo hơn, vạch áo Hảo lên, một vùng trắng hếu phơi ra dưới ánh đèn vàng, nó chủ động khơi tình Hảo bằng cách ngoáy lưỡi vào rún nàng. Thật ra cũng chẳng cần khơi tình gì, thuốc đã ngấm rồi, Hảo đã hứng tình lắm, chỉ cần sự sờ mò nào trên thân thể cũng đủ làm cho con bé ngất ngây. Nhất là khi tên Lân mon men xuống hạ thể, gần với cửa mình, thì Hảo lại cứ nhón mông, chờ đợi.

Tên thứ hai lúc này đã mở tung hết cút áo, hai mảnh vải đã lật sang hai bên, cả bộ ngực no tròn dưới lớp xú chiêng của Hảo phơi bày trước mặt tiền. Tên thứ nhất, đang hôn cũng phải ngưng, và ngước mặt lên nhìn.

Cái nịt vú đáng ghét kia đã bị Hảo giựt bung, như muốn thoát khỏi sự tù túng đang bao trùm lấy Hảo từ lúc đặt lưng xuống giường. Bộ ngực Hảo hớ hênh xăn cứng không một sự e thẹn nào của tuổi mới lớn, tròn phần sô ra, và như ngướn cao để tìm xúc giác của mấy chục ngón tay to dài. Tên thứ nhất nhảy phốc qua bên kia, đối diện với tên thứ hai, và mỗi tên vồ lấy một bên vú, nắn bóp, sờ mó tùy hứng, tùy thích. Rồi không ai phải dạy ai, hai tên đều chụm đầu xuống ngực của Hảo, kề môi tìm ngay chốc núm vú của Hảo, nút ngọt, có khi thì liếm, và có khi day day bằng cặp môi mềm. Hảo lại một phen cong mình muốn dựng đứng trở dậy, hai chân vít cao, hơi giật.

Tên ở dưới là tên Sang, bèn chộp chân Hảo lại, hai cánh tay đè chúng xuống giường, rồi lách mình nằm sấp xuống, giữa hai chân của Hảo, và bắt đầu hít thở mùi da thịt, cũng như mùi l... thoát ra từ cái quần lót nhỏ xíu màu trắng.

Tên Lân � bạn trai của con bé � lòn tay vào trong lưng quần xì mò mẩm, chạm phải chùm lông, mặt nó hiện rõ nét hớn hở . Cặp chân Hảo trong vô thức lại dạng ra, cùng với tiếng rên khàn khản. Tên Lân đi xa hơn vài ci-ti-mét nữa, chạm phải mồng đóc, nó xoay tròn, con bé Hảo đột nhiên nhóng đít, hai chân giơ cao, đùi khép chặt, xiết lấy đầu tên Sang, đang nằm giữa háng. Tên Lân càng hào hứng xọc cả lòng bàn tay úp vào bẹn vuốt liên tiếp năm bảy cái không ngừng. Hảo càng rên to, để rồi hai thằng hôn ngực bên trên lại càng háu tiết. Thằng Sang bên dưới dù đầu bị kẹp chặt nhưng hai tay được dịp sờ mó mông con bé, đang nhóng cao lên. Nó tiện tay nắm luôn lưng quần vuột xuống, ngang tới đùi thì ngưng lại, và cả đám bọn chúng cũng ngưng lại cùng nhìn một lượt xuống bẹn của con bé ... Không có thằng con trai nào lại không tò mò muốn lần đầu tiên nhìn l... một đứa con gái hết, dù cho nó có nhìn qua người khác mấy trăm lượt đi nữa ! Chùm lông đen nhỏ nhắn thật hấp dẫn, chém dè giữa hai đùi tạo thành một khu tam giác xinh xinh, như vùng đồng lúa trước mùa thu hoạch. Thiệt thằng đàn ông nào thấy mà không ham!

Tên Lân đợi khi chúng bạn đã thỏa mãn thị dục thì �xin� được ụp mặt vào đó ngay, coi như là cái công đầu tiên được trao thưởng sau ba tháng khổ công cua cho bằng được con bé Hảo . Thường thì là vậy, đương nhiên là tên Lân phải được lợi nhiều hơn những tên kia, vừa là đại ca trong nhóm, vừa lại có công to, nên cái gì cũng được hưởng trước là vậy, chẳng ai khiếu nại gì cả .

Tên Lân chúi ngược đầu vào giữa hai đùi, hít hít, rồi ngoạm chặt cặp môi xuống ngay giữa chùm lông đen, lưỡi nó phả ra liếm xuống, về phía mặt nệm... Tên Sang đứng ở dưới, lúc này ngồi trở lên, nắm lấy hai cổ chân của Hảo kéo cao lên, cách mặt giường chừng 1 mét. Không thấy Hảo chống cự gì, chỉ thấy uốn éo rên rỉ .

Lúc tên Lân ngước mặt lên, tên Sang bên dưới cũng vừa thả chân Hảo xuống, tên ngồi bên vú phải của Hảo cũng vừa trườn xuống chờ tới phiên. Gót chân Hảo vừa chạm mặt nệm thì nó cũng vừa áp miệng vào, ngay cái chỗ tên Lân vừa mới vóc miệng ra. Mặc cho nước nhờn của Hảo ứa ra ướt cả đám lông đen, và mặc cho sự vệ sinh khi hai thằng đàn ông phải hôn cùng một thứ, trong khoảng thời gian ngắn ngủi, khi nước miếng của kẻ kia còn chưa khô, tên đó vẫn vục mặt vào ham hố. Chắc hẳn bây giờ đầu óc nó chỉ toàn chuyện thỏa mãn sinh lý, những thứ vệ sinh kỹ lưỡng này thì có thá gì, không chừng còn tạo cho nó thêm cảm hứng cho nó!

Tên Lân, sau khi mở màng xong, cho đàn em hưởng sái, thì đứng lên, cởi áo, cởi dây nịt quần, và tuột luôn cái quần jean năm túi London xuống, dính luôn cả cái quần lót hàng Thái Lan. Nó rút chân bước ra khỏi ống quần, trần truồng đứng thủ dâm cho dương vật cương cứng. Được hai ba phút, sau khi tên đàn em hưởng sái xong, Lân bước lừng thừng ra sau, tay vẫn còn ve vuốt dương vật, cố làm cho nó thật cứng. Hai tên bây giờ đứng dưới phía chân Hảo, tên còn lại vẫn ở trên bây giờ tha hồ được ôm hai tay cả hai vú. Tên Lân từ dưới đất, nghiêng chân, chống gối lên giường, rồi chống gối còn lại, sau đó nó bước hai gối từ từ tới trước, đến khi giáp ngã ba đường của Hảo, nó ngừng lại, ngồi xuống, cho hai mông chạm gót, tay thì vuốt vuốt dương vật nhắm nhắm ngay cửa mình của Hảo. Khi đã chọn được vị trí vừa ý, tên Lân lại nhổm người lên, chồm về phía trước, cho hai tay chống xuống nệm, đặt cạnh hông của Hảo. Hai tên bên dưới, mỗi tên một cổ chân, từ từ kéo dạng ra, cho tên Lân dễ dàng xâm nhập.

Khi tên Lân dúi dúi cái đầu to cỡ cái đầu nấm rơm vào cửa mình con bé, Hảo chợt nhót người, run run nhưng lại thấy toàn thân rạo rực.

Leave a Reply

    Category

    • (23)
    • (39)
    • (93)
    • (217)
    • (186)
    • (65)
    • (14)
    • (52)
    • (346)
    • (490)
    • (532)
    • (615)
    • (29)
    • (188)
    • (103)
    • (1)
    • (17)
    • (100)
    • (34)
    • (184)
    • (55)
    • (343)
    • (103)
    • (195)
    • (39)
    • (9)
    • (8)
    • (10)
    • (2)
    • (2)
    • (300)
    • (5)
    • (328)
    • (383)
    • (99)
    • (235)
    • (582)
    • (4)
    • (25)
    • (13)
    • (1)
    • (32)

    Category

    • (23)
    • (39)
    • (93)
    • (217)
    • (186)
    • (65)
    • (14)
    • (52)
    • (346)
    • (490)
    • (532)
    • (615)
    • (29)
    • (188)
    • (103)
    • (1)
    • (17)
    • (100)
    • (34)
    • (184)
    • (55)
    • (343)
    • (103)
    • (195)
    • (39)
    • (9)
    • (8)
    • (10)
    • (2)
    • (2)
    • (300)
    • (5)
    • (328)
    • (383)
    • (99)
    • (235)
    • (582)
    • (4)
    • (25)
    • (13)
    • (1)
    • (32)

    Category

    • (23)
    • (39)
    • (93)
    • (217)
    • (186)
    • (65)
    • (14)
    • (52)
    • (346)
    • (490)
    • (532)
    • (615)
    • (29)
    • (188)
    • (103)
    • (1)
    • (17)
    • (100)
    • (34)
    • (184)
    • (55)
    • (343)
    • (103)
    • (195)
    • (39)
    • (9)
    • (8)
    • (10)
    • (2)
    • (2)
    • (300)
    • (5)
    • (328)
    • (383)
    • (99)
    • (235)
    • (582)
    • (4)
    • (25)
    • (13)
    • (1)
    • (32)